Hành trình đến với căn nhà mơ ước ở tuổi 25…

Đăng bởi Hồng Hạnh vào lúc 08/12/2020

Hành trình đến với căn nhà mơ ước ở tuổi 25

Năm 22 tuổi, tôi tốt nghiệp một trường Đại học cũng gọi là có tiếng ở thành phố Hà Nội. Ra trường may mắn thay tôi lại tìm được một công việc đúng chuyên ngành của mình với mức lương khởi điểm mà bản thân tôi thấy khá hài lòng – 7 triệu. Mức lương ấy mọi người có thể nghĩ là “ Mới 7 triệu mà đã cảm thấy hài lòng như thế, đúng là một đứa không có mục tiêu to lớn gì cả”. Nhưng mà với một đứa từ bé đến lớn không phải lo lắng gì đến chuyện cơm áo gạo tiền, nhà thì ở Hà Nội nên học đại học cũng không mất khoản tiền trọ hay ăn uống gì cả, thì 7 triệu kia với tôi hoàn toàn là đủ. 

Lúc đó, cuộc sống của tôi vô cùng êm đềm, thỏa mãn. Tôi có một công việc ổn, hàng tháng vẫn dùng tiền mình làm ra để đi ăn uống, mua sắm với bạn bè, lâu lâu lại đi du lịch một lần. Cũng chính vì thế mà tiền trong tài khoản tiết kiệm của tôi luôn là một con số 0 tròn trĩnh. Nhưng cuộc sống thì luôn luôn thay đổi và phát triển, bản thân con người cũng vậy. Sau 2 năm làm việc nhưng mức lương không có quá nhiều sự thay đổi, cộng thêm việc bản thân đã đi làm, cũng va chạm nhiều với cuộc sống, lúc bấy giờ trong tôi nhen nhóm một suy nghĩ rằng “Tôi thực sự muốn có một căn nhà riêng của chính mình”.

Để mọi người hiểu rõ hơn lý do tại sao bỗng nhiên tôi lại có suy nghĩ muốn có căn nhà riêng cho mình, thì tôi sẽ nói cho mọi người một chút về gia đình tôi. Gia đình tôi là một gia đình truyền thống, tức là có ba thế hệ cùng chung sống với nhau. Đến đây thì mọi người có lẽ đã mường tượng ra sự đông đúc của gia đình tôi rồi đúng không? Bà nội tôi có 2 người con là bố tôi và bác tôi. Gia đình bác tôi thì có 2 người con, còn bố tôi thì có 3 người con và tôi là con cả trong gia đình. Mọi người trong gia đình tôi đã quen sống theo kiểu ăn uống sinh hoạt phải luôn quây quần bên nhau, và từ bé, tôi và các anh chị em trong nhà cũng được mọi người dạy bảo như vậy. Nhưng có lẽ do một phần tính cách độc lập của tôi, mà đã có những lúc tôi luôn nghĩ đến viễn cảnh có cho mình một căn nhà riêng nhưng lại nghĩ bản thân không có khả năng nên lại gạt đi.

Tuy nhiên suy nghĩ đó càng trở nên mãnh liệt hơn khi tôi nhìn các bạn xung quanh tôi “rục rịch” tìm mua những căn hộ, căn chung cư cho riêng họ. Những lúc bấy giờ, tôi nhận ra rằng bản thân tôi với mức lương không đến 10 triệu, trước đó cũng không để tiết kiệm hay gì, thì lấy đâu ra tiền để mua nhà bây giờ. Tôi đã mất khoảng 1 tuần chỉ để suy nghĩ đến việc “mình cứ sống như vậy rồi đến khi lấy chồng thì tính sau” hay là “mình phải có một căn nhà của mình, mình phải chuyển ra ở riêng”. Cuối cùng, tôi cũng quyết định bản thân mình nên thử dũng cảm theo đuổi ước mơ của bản thân mình, ta phải thử mới biết bản thân mình có làm được hay không, đúng không? 

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu đi tìm kiếm thông tin những căn hộ phù hợp với khả năng của bản thân. Tôi không cần một căn nhà quá to hay ở trung tâm thành phố để làm gì. Tôi chỉ cần một căn nhà nhỏ khoảng 50m2 có đầy đủ phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp và phòng vệ sinh, một nơi yên bình không xô bồ để tôi có thể nghỉ ngơi sau ngày dài làm việc căng thẳng, nơi tôi có thể thoải mái mời bạn bè về nhà mà không sợ làm phiền những người xung quanh. 

Sau một thời gian tìm tòi, nghiên cứu cùng sự tư vấn của bạn bè và bên môi giới nhà đất, tôi cũng đã tìm được cho mình một căn chung cư “khá” phù hợp với tiêu chí của tôi. Nhưng vấn đề là, khi tôi quyết định mua căn nhà này, nghĩa là trên lưng tôi đang gánh vác một khoảng nợ rất lớn. Mặc dù rất đau đầu về khoản tiền nong nhưng tôi cũng quyết định coi như khoản nợ đó là mục tiêu để tôi cố gắng phấn đấu kiếm tiền nhiều hơn. Việc đầu tiên tôi cần làm là phải nghĩ cách làm sao để gom góp đủ tiền cọc cho căn hộ của tôi. Với một đứa có tài khoản tiết kiệm là con số 0 thì tất nhiên tôi sẽ phải đi vay mượn rồi. Tôi vay gia đình một khoản, vay bạn bè một khoản, và cuối cùng tôi cũng đủ tiền để tôi có thể cầm trong tay căn nhà mà tôi mơ ước.

Năm 25 tuổi, tôi có căn nhà của riêng tôi. Đối với tôi, đó là niềm tự hào nhưng đồng thời cũng là thử thách của bản thân tôi. Khi đó, tôi biết rằng với mức lương hiện tại thì có lẽ cả đời tôi cũng sẽ không thể trả được hết nợ. Mà tôi thì không muốn vậy. Tôi quyết định tìm một công việc mới, một công việc có lộ trình thăng tiến rõ ràng, ngoài ra tôi cũng tập tành bán hàng online để kiếm thêm thu nhập. Thời gian đầu với tôi mọi thứ thực sự vô cùng khó khăn, nhiều đêm tôi trằn trọc mất ngủ suy nghĩ về số nợ tôi đang gánh trên vai, về công việc không có sự tiến triển, buôn bán thì ế ẩm. Nhưng dù vậy tôi cũng không bỏ cuộc. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại cố gắng vực dậy tinh thần của bản thân, cố vũ bản thân phải tiếp tục cố gắng.

Ngày tôi bước vào căn nhà mới của mình sau 5 tháng sửa sang và trang trí nội thất, cảm xúc tôi như vỡ òa. Khi đó, tôi biết bản thân tôi đã có sự trưởng thành. Cuối cùng tôi cũng có cuộc sống riêng của mình. Căn nhà là do chính tôi lựa chọn từ màu sơn, đồ nội thất, cách trang trí, nó thực sự là một “TÔI”. Có lẽ khoảng thời gian đi chọn mua đồ trang trí nội thất cho căn nhà là khoảng thời gian mà tôi hào hứng nhất. Từng vật dụng trong nhà, từ chiếc bàn, chiếc ghế, cái giường, cái quạt,.. cho đến những món đồ bé nhỏ như cái bát, cái cốc,… trong nhà đều được tôi lựa chọn tỉ mỉ kỹ lưỡng. Dù bản thân tôi lúc đó nghèo nhưng quan điểm của tôi là cái gì gắn bó cạnh tôi thì cũng phải được lựa chọn kĩ lưỡng, vì tôi không thích sự tạm bợ.

Xem thêm: Kinh nghiệm mua sắm đồ nội thất đẹp cho nhà mới

Mặc dù khó khăn, vất vả, nhưng khi bước về căn nhà của mình, tôi luôn có một cảm giác vô cùng tự hào, và đó cũng chính là động lực để tôi cố gắng mỗi ngày. Và may mắn thay, chỉ sau hơn 3 năm, tôi đã có thể trả hết toàn bộ những khoản nợ liên quan đến căn hộ.

Qua đó, tôi chỉ muốn các bạn biết rằng, đừng bao giờ để bản thân sợ hãi trước những lựa chọn của bản thân. Hãy dám ước mơ, và hãy dám thực hiện ước mơ của mình. Hãy dùng sự nỗ lực của bản thân để nhận được những điều tuyệt vời nhé! Hành trình đến với căn nhà mơ ước ở tuổi 25

Đ.Q.V

popup

Số lượng:

Tổng tiền:

zalo